Trang được xây dựng trên tempi - nền tảng xây dựng Website & Landing Page chuyên nghiệpSử dụng miễn phí ngay

NHỮNG CHIẾN BINH NGÀY toàn thắng

 

     Đã có một thời, trẻ trung dũng mãnh

   Vượt đau thương, để hạnh phúc hôm nay…

——————

I/ KÝ ỨC MÀU CHIẾN THẮNG

Đại tướng Võ Nguyên Giáp

“Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa. Tranh thủ từng giờ, từng phút, xốc tới mặt trận, giải phóng miền Nam. Quyết chiến và toàn thắng!” 

Trong một lần có cơ hội trò chuyện cùng Trung tá Mai Văn Huề, được nghe lại tất cả các trận chiến, những mất mát, sự hy sinh đau đớn của nhiều cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 341. Chỉ nghe thôi mà cảm giác đau đớn vô cùng. Mọi chuyện bắt đầu vào năm 1974, ông được biên chế vào Sư đoàn 341 để tham gia giải phóng miền Nam khi mới 21 tuổi.

Cựu chiến binh, Trung tá Mai Văn Huề (bên phải) đang kể về những chiến công, dấu ấn lịch sử của Trung đoàn 273 được ông ghi chép cẩn thận vào cuốn nhật ký.

Chiến sĩ Mai Văn Huề (người thứ 3 hàng đầu bên trái ngồi trên xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, bức ảnh do phóng viên Pháp chụp gửi Bộ Quốc phòng Việt Nam).

     

     Trái tim thép ẩn sâu trong lớp áo sờn vai

Năm 1975, vào cái tháng mà ngàn hoa nở rộ, xuân sang đủ đầy, ông Huề gửi lời chào tạm biệt với những người tri kỷ tại quê hương Quảng Bình để cùng trung đoàn băng đèo lội suối Nam tiến với khẩu hiệu:

“Trung thành vô hạn - Đoàn kết nhất trí - Quyết chiến quyết thắng"

   -  Lúc ấy, cấp trên luôn quán triệt và căn dặn không ngừng: “Các đồng chí đi đợt này là đi lâu, đi sâu, đi xa, đi tới ngày toàn thắng”, nghĩa là đồng chí Mai Văn Huề cùng sư đoàn đã xác định rằng lần đi này e là không có ngày về.

   -  Nắm được tin ấy, sao mà nghe như thể có một bàn tay cấu vào tim. Dẫu biết rằng lần đi ấy sẽ là một đi không trở lại, vậy mà toàn thể các chiến binh vẫn dốc lòng sẵn sàng chiến đầu, cùng chung lý tưởng, tất cả đều hướng đến ngày toàn thắng.

   -  Ông Huề kể tiếp rằng: “Khi đó, chúng tôi nghĩ là lực của ta đã có bước phát triển nhảy vọt. Sau những trận đánh trinh sát chiến lược: Nông Sơn - Thượng Đức, Phước Long, Mỹ - Ngụy không dám phản ứng gì, vì thế tinh thần giải phóng miền Nam sôi sục, khí thế lắm! Chúng tôi chẳng sợ hy sinh”. 

     

     Cây kim kí ức ghim trong bộ não người lính

Trung tá Mai Văn Huề bồi hồi nhớ lại: “Khi vào đến Dinh Độc Lập và chứng kiến lá cờ Giải phóng tung bay trên nóc dinh, tôi vẫn chưa tin đó là sự thật. Đi đến đâu, cờ Giải phóng lập tức treo lên ở đó. Hàng ngàn lá cờ Giải phóng của nhân dân thành phố tung bay trên phố phường trong niềm vui sướng của đồng bào. Khí thế đó tạo nên sức mạnh, cổ vũ rất lớn đối với những người lính bộ đội Cụ Hồ. Chúng tôi tự hào, xúc động lắm! Anh em ai nấy đều khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc. Chúng tôi thật sự may mắn hơn nhiều đồng đội khi được chứng kiến giờ phút lịch sử của dân tộc”.

" ĐỒNG CHÍ "

Gạt những giọt nước mắt sung sướng, giọng Trung tá Mai Văn Huề chùng lại: “Tôi còn nhớ như in bữa cơm đầu tiên trên Dinh Độc Lập ngày giải phóng. Lúc đó, giữa khung cảnh bình yên mà phải rất lâu rồi mới chứng kiến, chuẩn bị cầm chén cơm, mọi người nhìn nhau rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào nghĩ đến những đồng đội đã anh dũng ngã xuống. Đến bây giờ, mỗi dịp 30-4, khi ôn lại ngày tháng chiến đấu oanh liệt, tôi vẫn không nguôi thương nhớ đồng đội. Vì Tổ quốc, họ đã hy sinh để miền Nam được hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, phát triển như ngày hôm nay”.

II/ DÒNG MÁU LẠC HỒNG XUÔI VỀ NGÀY TOÀN THẮNG

Dòng chảy của thời gian chưa bao giờ ngừng lại, 40 năm đã trôi qua và giờ đây chắc hẳn ai nấy cũng sẽ xúc động khi được nghe bản tin chiến thắng trên sóng Đài Tiếng nói Việt Nam, cái cảm giác tự hào đến tột cùng thật khó tả biết bao.

Trong hàng nghìn phút giây được cất giọng nói qua hàng trăm bản tin mỗi ngày, tuy nhiên có lẽ khoảnh khắc ngày hôm ấy, chỉ trong 1 phút ngắn ngủi nhưng đó lại chính là 1 phút huy hoàng, rực rỡ và tự hào nhất trong cuộc đời làm phát thanh viên của NSƯT Kim Cúc.

NSƯT Kim Cúc kể: “Hôm ấy phóng viên Anh Trang nhận tin chiến thắng từ Bộ Tổng tham mưu. Bình thường các phóng viên sẽ đạp xe sang Lý Nam Đế nhận tin nhưng hôm ấy cô được điều động ô tô. Vừa đến đầu đường, xe phanh gấp, cô bị đập đầu vào xe, chảy máu đầu. Dù đau nhưng cô vẫn chạy đến nhận tin. Khi về, tay cầm bản tin, tay ôm đầu, cô chạy đến gần cầu thang của Đài Tiếng nói Việt Nam thì ngất xỉu vì máu chảy nhiều quá”.

Cùng vào cái ngày thống nhất đất nước, ngoài NSƯT Kim Cúc còn có phát thanh viên Kim Túy. Cả hai đều hồi hộp khi trước mặt là dòng chữ “hàng triệu người đang nghe ta”. NSƯT Kim Cúc bồi hồi: “Khi đó, hai chị em nắm tay nhau  để giữ bình tĩnh và mọi tình cảm đều phải kìm nén để cảm xúc không được dâng lên. Và điều quan trọng nhất, phải đọc để truyền tải được sự hào hùng của chiến thắng, sự hào sảng và tâm thế của người chiến thắng”.

Với NSƯT Kim Cúc, được có cơ hội đọc bản tin chiến thắng 30/4/1975 là một may mắn và là niềm tự hào trong quãng đời làm nghề phát thanh viên của bà. Đó là một vinh dự cao cả và lớn lao nhất được lịch sử lựa chọn để sử dụng giọng nói chan chứa nỗi niềm khát khao tự do của mình và bày tỏ sự vui sướng, quanh vinh đến với toàn dân tộc qua bản tin giải phóng toàn dân, chiến thắng đất nước.

Phát triển bởi tempi | Đăng ký Hoặc Gia hạn để nhận ngay ưu đãi lên đến 50%